Thứ bảy, 20/01/2018,


 Nắng vàng giờ cuối bến sông 

Vàng bay lấp lóa mà không thấy gì

Nằng vàng cùng kiếp thiên di

Nhờ thu tái giá mùa đi tìm về...

 Nhọc nhằn mẹ quẩy nỗi đau

Nặng bao nhiêu để con sau nhẹ nhàng

Quê giờ đổi mới ngỡ ngàng

Mãi hình bóng mẹ con mang bên mình

 Quê nghèo lõm bõm tuổi thơ

Cào cào, châu chấu…vẫn chờ đợi nhau

Hai nhà ngõ trước sân sau

Thơm thơm hương của giàn trầu bay qua

 Giọt sương và cỏ giấc tơ
Có miền mưa nắng dại khờ đi qua
Bốn mùa nghe đất nở hoa
Màu nâu phẳng lặng như là lấm lem...

 Biển đêm sóng chẳng cạn lời
Như tình anh trọn một đời yêu em
Ngàn lần vẫn muốn nói thêm
Dạt dào như sóng biển đêm tự tình.

 Lẻ loi cả những bóng tà
Nghìn trùng hoang phí sa hoa ánh nguồn
Trời cao vẫn dội mưa tuôn
Ngư dân như kiếp cánh chuồn mỏng tang!

 Nửa đời như giấc chiêm bao

Nửa thời xuân sắc chẳng hao cũng mòn

Nửa say nửa tỉnh chập chờn

Nửa mơ, nửa thực, nửa hồn chơi vơi

 Em là cây cỏ ven đường

Hoa thì thua sắc không hương ngát nồng 
Mong manh cánh mỏng mùa đông 
Bụi vương càng quyện hương đồng đắm say

 


Với ai (Đồng Kế)  (17/12/2017)

 Kìa ai một bóng cô liêu 

Bước chân như thể đã nhiều gió sương 
Chắc còn nhiều nỗi niềm thương 
Chắc còn nhiều nỗi vấn vương tơ lòng


 Muốn yên lòng chẳng cho yên

 

Mòn đêm ôm bóng trăng nghiêng ngõ gầy

Biết ai vá gió heo may

Vá giùm tôi những mảnh ngày không em

 Mang câu lục thắm Hoà Bình 

Gắn vào câu bát nặng tình Xứ Đông
Nguồn thơ như một dòng sông
Chẩy hoài chảy mãi mà không nản lòng

 Đường về …vẫn lối xưa quen

Một mình lạc mất chân em thuở nào

Nỗi lòng chạm cái chênh chao

Nghe dòng sông sóng cồn cào ruột gan

Trang [1 ,2 ,3 ,4 ,5 ,6, 7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng