Thứ hai, 28/05/2018,


 Mỗi lần qua bến Hiền Lương

Câu hò còn vọng thân thương ngày nào

Dịu dàng, cay đắng biết bao

Sẹo đau thương mãi dấu vào con tim

Nhớ quê (Ngọc Vân)  (27/04/2018)

 Con ngồi nhớ lại ngày xưa

Bấu chân bì bõm ngày mưa đi về
Ao nhà còn rủ bóng tre
Rơm mùa thơm cả quãng đê ngày nào

 

 Ghé thăm Bái Đính, Tràng An

Đất trời trải rộng không gan xanh màu

Theo thuyền luồn lách hang sâu

Vòm cao nhủ đá đua nhau giăng dài

 Xuân về trời đất mênh mang
Lúa non vừa nhú lá càng xanh hơn
Mầm xuân ủ nhựa keo sơn
Thoảng cơn mưa nhẹ gió vờn trồi tươi

 Bao nhiêu tiếng khóc chào đời
Bấy nhiêu số phận tơi bời đi qua
Đạn bom khói lửa nhạt nhòa
Máu tươi nhuộm đỏ món quà tình thân

 Nhớ ngày giỗ Tổ Hùng Vương
Bao nhiêu kỉ niệm thân thương ùa về
Thầy trò họp mặt dịp hè
Cùng ôn ký ức say mê thuở nào

 Mà thao thiết chảy về đâu 

Một dòng biết mấy nông sâu lững lờ
Ai mong ai đợi ai chờ
Đục trong vẫn chảy xuôi bờ ngàn năm


 

 Đền Hùng - mộ Tổ uy nghiêm
Cội nguồn đất nước linh thiêng ngàn đời
Dù đi khắp bốn phương trời
Hồn quê thắm đượm lòng người dân ta

 

Chúng ta đã có một thời 

Yêu thơ nên đã thành nơi hẹn hò

Cùng nhau thêu dệt ước mơ

Cho mình, cho bạn, cho thơ, cho đời

 

Ai làm cho bến ngẩn ngơ    

Dòng trong dòng đục biết chờ đợi chi    

Ai quên lời hứa xuân thì   

Để trên mái tóc xanh rì nở hoa

 

 Chiều tàn đổ xuống sông quê
Một mình cô quạnh bốn bề sương rơi
Em chờ anh gọi "đò ơi"
Thâu đêm cùng ánh sao trời ngóng trông.

 Thắp đêm, một nét lặng trầm
Ngoài hiên có giọt thì thầm, mưa bay
Trông ngày, tay trắng đôi tay
Cong cong gánh chữ, hai vai áo sờn.

Trang [1 ,2 ,3 ,4 ,5 ,6, 7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng