Thứ ba, 21/08/2018,


 Bốn ngày chín sáu giờ thôi
Em như sống cả một đời cùng anh
Anh vì Tổ quốc hy sinh
Em luôn ôm ấp bóng hình người xa

 Hai bảy tháng bảy hàng năm
Tiếng chuông ngân tận đáy lòng xót xa
Bao người vì nước xông pha
Vì nền độc lập nước nhà hôm nay

 Thăm anh chiều Huế mưa rơi 
Xin đừng làm ướt khoảng trời nắng thưa
Đài hương cúc giục bao mùa
Mong anh từ ấy... anh chưa thấy về!

 Bên cạnh dải núi Trường Sơn 
Ngã ba Đồng Lộc mãi còn nơi đây 
“Tọa độ chết” ngã ba này 
Pháo bom Mỹ dội suốt ngày thâu đêm

 Đong bao nước mắt nụ cười
Mẹ như chiếc bóng trên đời buồn đau
Các anh giờ ở nơi đâu
Không theo hương khói rủ nhau mà về?

 Gặp em là thấy em cười
Tật nguyền nhưng có miệng tươi rất hiền
Ước gì em gặp được Tiên
Hóa thân trở lại vẹn nguyên con người

Mỏng tang chiếc lá vàng rơi
Lòng như tiếng vạc lưng trời ngang qua
Chạm thu…vời vợi hồn xa
Gió đâu phảng phất trăng ngà lung linh

 

 

 

 Mải trong nắng xế chiều buông
Đoàn xe rong ruổi trên đường về đây
Thông reo vi vút hàng cây
Ngã Ba Đồng Lộc vơi đầy nắng xiên

 Sao em nỡ ngoảnh mặt đi?
Quay lưng mà chẳng nói gì với anh
Cuộc tình dù rất mong manh
Vẫn tin hạnh phúc sẽ dành cho nhau...

 Gió thu xào xạc heo may
Như chia với cảnh, như say với tình
Một lời gắn bó ba sinh
Ngàn năm ôm trọn khối tình sắt son

 Ở đây thấy gió cũng nhiều
Hoa thơm tinh sớm tới chiều vẫn thơm
Ở đây nắng cũng vàng hơn
Mười bông huệ trắng cứ đơm nắng vàng

 Gửi thầm theo gió cho em
Bản tình ca cũ ru êm giấc nồng
Say sưa lên ngọn phiêu bồng
Quá giang sương sớm tơ hồng trao nhau

Trang [1 ,2 ,3 ,4 ,5, 6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng