Một ngày về với Đại Yên
Cựu binh Đất mỏ nên duyên Hải Phòng
Trống rung theo nhịp sóng lòng
Ngất ngây vũ điệu trong vòng tay em
Trở về sau cuộc chiến tranh
Khoảng trời vá víu rách lành thương nhau
Muộn màng xoa dịu niềm đau
Muộn màng anh rể em dâu một nhà
Vai anh xốc mạnh ba lô
như là nhấc bổng câu thơ lên người
biết là em yêu anh rồi
mảnh trăng trước mặt, bầu trời thì xa
Về thăm di tích Truông Bồn
Còn nghe vọng tiếng bom dồn nơi đây
Cung đường đạn xới bom cày
Đất và máu lửa những ngày liệt oanh.
Tìm về lối cũ miền quê
Nghe trong gió nội tràn trề thân thương
Bâng khuâng chân bước trên đường
Nghe câu Xoan Ghẹo vấn vương nghĩa tình
Ôi sông Tam Bạc đừng trôi
Để ta vớt giọt mồ hôi bao đời
Chắt lên cao đến tận trời
Thấm vào từng chữ, từng lời vua ban
Mùa mưa đỏng đảnh ngang qua
Lại nghe vạt nắng nở hoa oi nồng
Bằng lăng ru quả bồng bông
Hè đong đếm cánh phượng hồng vừa rơi
Rủ nhau về Hội hoa Ban
Nghe cô gái Thái ca vang núi rừng
Xem hoa Ban nở tưng bừng
Trắng đồi trắng núi, đẹp đường ta đi
Sinh ra từ nước, từ bùn
Từ mồ hôi đất, từ hồn làng quê
Từ chang chang nắng trưa hè
Từ hun hút bấc triền đê cồn cào
Hai năm rồi đó mẹ ơi
Con ngồi ôn lại những lời mẹ xưa
Bỗng dưng mắt nhỏ giọt mưa
Ướt nhòe ảnh mẹ như vừa gặp con
Giờ này Ve vẫn hát ca
Có hay chăng cõi lòng ta thật buồn?
Bài thơ viết chẳng nên hồn
Ngượng ngùng con chữ chập chờn mấy câu
Bình minh rạng rỡ trời đông
Trăng sao đi ngủ, phượng hồng toả hương
Hoa khế nhuộm tím nẻo đường
Rặng tre ru ngủ giọt sương trên cành