Thứ tư, 29/06/2022,

Nhẹ đưa cánh võng bên thềm
À ơi tiếng mẹ, ru mềm tuổi thơ!


 Phố quê chạy dọc qua làng

Chợ quê hè phố rộn ràng bán mua

Người quê lăn lộn chiêm mùa

Làng quê vẫn tiếng chuông chùa điểm canh

Bàn chân vấp bước chân mình
Sắc không chân lại gập ghềnh bờ ao
Đâu là đất thấp trời cao
Đâu là dấu vết cồn cào đầy vơi


    

 Em đừng ngúng nguẩy lắc hông

Làm cho cả lũ đàn ông... chết thèm!

Em đừng khoe gót lọ lem

Bao nhiêu là kẻ đứng xem... tiếc đời

 Vay tình em gửi trả anh  

Vùng Tàu thăm thẳm mong manh… hỡi người

Đôi ta xa cách khoảng trời

Nên đành phải dứt những lời thề xưa

Em yêu lính đảo em tin
Em ru cả ánh trăng nghìn dặm khơi
Cả ru ngọn gió cao vời
Cho vơi vơi nỗi nhớ người yêu thương.


 Trả tình Hà nội cho anh

Trở về với biển trong xanh nhớ người

Chênh chao sợi nắng cuối trời

Lộc vừng xao xuyến một thời xa xưa

Chỉ còn chiếc lá làm nhà
Lợp che mình với những tà gió bay...
 

 Hỏi bao xuân đã đi qua 

Mà sương nhuốm phủ tóc hoa cài đầu

Hỏi rằng bến đợi ... bao lâu

Thuyền mê mải gió nghĩ đâu bến bờ

 

Tình anh (Ngô Thái)  (12/06/2022)
Nằng chiều dệt mộng tơ vương
Buộc anh suốt cả đoạn trường ta qua…



 Hè về nỗi nhớ mang hong

Vần thơ mắc cạn bến mong sông tình

Phượng hồng ghép cánh bướm xinh

Đêm trăng đôi bóng ta mình kết duyên

Em đi ngang ngõ đánh rơi
Tháng ba rực rỡ làm tôi ngỡ ngàng
Hoa gạo giục giã hè sang
Màu xoan tím nhuốm dở dang cuộc tình

Trang [1 ,2 ,3, 4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng