Em về thăm Chị quê ta
Cánh đồng vừa cấy, tiếng gà gáy vang
Đường thu vương sợi nắng vàng
Cửu An bến nước, giếng làng trăng soi.
Tháng Ba nắng rải bên thềm
Nhớ thời mười tám, cùng em mặn mà
Tình mình đẹp tựa bài ca
Gom chùm hoa bưởi trắng ngà tặng nhau
Trăng Thủy Nguyên cứ vàng ươm
Trải mênh mông sáng ngập đường quê tôi
Làng Kiền nghèo khó một thời
Giờ như cô gái đôi mươi chưa chồng
Nước non ấm mãi cuộc đời
Điện Biên lịch sử sáng ngời năm Châu
Hoa ban thắm sắc tươi màu
Tự do - Độc lập ơn sâu nhớ Người*
Trời xanh biển rộng bao la
Quê hương đâu cũng mái nhà thân thương
Những ngày cả nước vấn vương
Cầu siêu tưởng niệm, tuyên dương anh hùng
Sau lần nghỉ phép anh đi
Để rồi mãi mãi không khi trở về
Mẹ ra tìm ở triền đê
Gặp con gà cỏ chọi mê mẩn mình
Đã qua mấy đoạn đường dài
Buồn vui câu hát gửi ai cuối trời
Nắng lên ấm nét môi cười
Câu thơ còn lắng, từng lời ngày xưa
Hiếm hoi có được phút này
Nghe chim lích chích chậu cây sau nhà
Rù rù ong lượn tìm hoa
Thảo thơm dẫu chỉ hoa nhà ong ơi!
Heo may buốt lá nghiêng cây
Con mơ về những tháng ngày xưa xa
Tiếng gà gáy rạc canh ba
Mưa ngâu tháng bảy nhạt nhòa khói hương
Về quê ngơ ngẩn bên song
Bến xưa, thuyền đã ngược dòng sang ngang
Sông quê tắm vỡ trăng vàng
Heo may thổi lệch mấy hàng tre xanh.
Cưới nhau vội vã vậy thôi
Một đêm chăn gối trao lời yêu thương
Ngày mai anh sẽ lên đường
Hành quân vào tận chiến trường Miền Nam
Chờ Anh từ buổi ra đi
Hẹn ngày tan giặc trở về cưới nhau
Dù chưa chạm ngõ trầu cau
Một lời Anh hẹn ghi sâu đáy lòng