Thứ tư, 15/04/2026,

Người ấy không đẹp, không xinh Không có con mắt đa tình, liếc ngang Làn da không trắng mịn màng Dáng đi giọng nói đoan trang giữa đời Người ấy của người ta rồi
Trông mưa, nắng đốt mắt vàng Lúa vừa ngậm chẹn lụt tràn đồng sâu Mảnh mai thân gái dãi dầu Ngực tròn chấm nước phèn nâu nhặt mùa Vô tình trút nước trời mưa

Tôi đi nhặt chút nắng tôi
Nhặt câu lục bát đánh rơi thủơ nào
Câu lục rớt ở cầu ao
Để cho câu bát chìm vào ven sông

 

Buồn thu tím cả đất trời Cầm tay lần cuối tím lời chia phôi Và em đi với tình trôi Còn ta với cỏ úa rồi lại xanh Em về bóng đổ mong manh
Vắng anh mới có mấy ngày Nắng bâng khuâng nắng, sân đầy lá khô Vắng anh thực ngỡ như nhơ Mới hôm nào... thoắt bây giờ xa nhau Vắng anh hoa mướp phai màu
Một mình tôi với đêm mưa, Tri âm vắng thiếu nhưng thừa đơn côi. Thời gian đỏng đảnh qua rồi, Lơ ngơ dăm sợi tơ trời, lơ ngơ. Chút tình dang dở câu thơ,
Thuở sơ sinh, khúc ca ca dao Ầu ơ tiếng mẹ thấm vào lòng con Chiêm mùa mẹ cấy mạ non Lẩy Kiều, tiếng hát ví von trên đồng Đê làng trải đọc ven sông
Người dưng... thôi nhé cũng đành Gập ghềnh chi chiếc cầu tình sang sông Lục bình nở vội theo dòng Sóng xô hoa tím hỏi lòng ai đau ? Người dưng... nên bước qua cầu
Lục bát là lục bát ơi Cho tôi ngơ ngẩn chơi vơi tấc lòng Nhắn người tìm lá diêu bông Mai về nhận lấy hoài công một mình. Lục bát là lục bát tình
Mặc đời xuân sắc xôn xao Lặng thinh một vẻ thanh cao mỹ miều Xa nơi nắng sớm mưa chiều Xa nơi gió bụi dập dìu bướm ong
Nhớ (Phạm Văn Mão)  (19/09/2008)
Sáng nay ngồi uống cà phê Nhâm nhi giọt đắng nhớ quê thuở nào Thu buồn lá rụng xôn xao Nhìn lên đỉnh núi, núi cao chập chùng Nhìn sông, sông chảy không ngừng
Thôi đừng gọi chị bằng em để lời mưa gió ướt đêm hội làng Thôi đừng lối dọc tình ngang để cho hờn dỗi đa mang dỗi hờn Chị ôm đầy ắp trăng tròn
Trước tiên Trước Trang [1201, 1202 ,1203 ,1204 ,1205 ,1206 ,1207 ,1208 ,1209 ,1210 ,1211 ]