Người ấy không đẹp, không xinh
Không có con mắt đa tình, liếc ngang
Làn da không trắng mịn màng
Dáng đi giọng nói đoan trang giữa đời
Người ấy của người ta rồi
Vắng anh mới có mấy ngày
Nắng bâng khuâng nắng, sân đầy lá khô
Vắng anh thực ngỡ như nhơ
Mới hôm nào... thoắt bây giờ xa nhau
Vắng anh hoa mướp phai màu
Một mình tôi với đêm mưa,
Tri âm vắng thiếu nhưng thừa đơn côi.
Thời gian đỏng đảnh qua rồi,
Lơ ngơ dăm sợi tơ trời, lơ ngơ.
Chút tình dang dở câu thơ,
Người dưng... thôi nhé cũng đành
Gập ghềnh chi chiếc cầu tình sang sông
Lục bình nở vội theo dòng
Sóng xô hoa tím hỏi lòng ai đau ?
Người dưng... nên bước qua cầu