Dại khờ một chút đam mê
Đem câu lục bát tỉ tê gieo vần
Không ngờ chẳng chút phân vân
Yêu thơ yêu cả dấu chân ngày nào
Tại vì cành sấu cành me
Tại vì con vẻ con ve đấy mà
Tại cây phượng vĩ ra hoa
Thôi xin nhận hết đó là tại anh
Hà Nội trời đã vào hè
Những chùm phượng vĩ trên xe áo dài
Ngày xưa thương nhớ thầm ai
Giờ đây chân bước đường dài cô đơn
Bao nhiêu chăm chút ân cần
Hóa vô nghĩa trước tảo tần gian nan
Mẹ giờ chẳng chút phàn nàn
Mặc cho chữ hiếu gió mang về trời…
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Hồn nhiên, nhõng nhẽo theo chân anh hoài
Gió đồng thổi lửa nướng khoai
Nhọ nhem đôi má, tóc mai thẹn thùng
Mùa hoa bưởi trắng lối về
Bâng khuâng nhớ mái tóc thề người xưa
Tóc nàng hoa bưởi hương đưa
Bao năm mà tưởng như vừa thoảng qua
Hoa thơm quả đậu chen dày
Chút vơi dòng nhựa lá gầy chênh chao
Gửi hồn mắt lá xôn xao
Vàng xanh trải nắng mòn hao bóng ngày
Mấy ngày em lại giận anh
Để đêm đứt ruột bên mành mưa tuôn
Hạt rơi nhè nhẹ ngoài sương
Thạch sùng chắc lưỡi nghe buồn râm ran
Gặp bao mắt trũng thân gày
Sông màu nước đú, sá cày hệt xưa
Thiên đình phán nắng hành mưa
Bão giông lũ quét dây dưa tứ thời
Một sau một trước trọn bề
Một ngơ ngác lạc bên lề dửng dưng
Một câu ngắt quãng nửa chừng
Lời đắng đót chẳng đặng đừng… Biết đâu?
Buồn buồn chẳng biết vị ta
Chua cay, ngọt mặn hay là dửng dưng?
Cứ như quả ngủ trên rừng
Tiếng chim lảnh lót mà chừng chưa thơm...
Ta về nhặt tiếng trống trường
Áo xưa dáng nhỏ vô thường chiều nay
Phượng nhìn đỏ mắt chờ ai
Khắc lên dĩ vãng lá bay giăng sầu.