Đêm trách em em trách đêm
Tình khờ duyên vụng trượt thềm ngã đau
Bên anh chăn gối nát nhàu
Đêm rơi em nhặt tình sầu duyên phai...
Đa đoan lỡ vướng bùa yêu
Tương tư tình đổ ngập chiều gió mưa
Lưới tình anh dẫu giăng thưa
Em như chim dại tự lừa mình sa
Em đi vào lối yêu thương
Gặp câu hờn dỗi càng vương vấn lòng
Đường tình đâu dễ thong dong
Cho xuân gõ gót vào trong hẹn hò
Đừng ngăn cách bởi gió mưa
Tình thu hạ đã say sưa lâu rồi
Hè đang tuổi mộng thu ơi
Tình bao năm mãi đầy vơi khát chờ
Bờm rằng Bờm chẳng lấy vàng
Mỹ nhân xin đổi một ang rượu đầy
Bờm rằng chẳng lấy rượu đầy
Mỹ nhân đổi cái ngất ngây
Bờm cười.
Núi nghiêng che vạt nắng chiều
Gió nghiêng nâng đỡ cánh diều bay cao
Trời đêm nghiêng thấp vì sao
Trăng nghiêng ghé xuống sà vào gối mơ.
Lỡ rồi...xin nhớ về nhau
Bù thương đắp lại nỗi đau riêng mình
Éo le gió ngược cuộc tình
Dòng sông chia ngả lặng thinh lở bồi
Lũy tre bao bọc xanh làng
Giữ cho thế đất vững vàng, khang trang
Bên trong ngõ dọc, ngách ngang
Thế công, thế thủ thuận đàng tiến lui
Hỏi mình sao lại ngẩn ngơ
Hỏi chung chiêng núi hỏi lơ mơ đồi
Xôn xao nghe tiếng xuân hồi
Nghe ta bén rễ nghe chồi lên nhanh
Rượu nồng uống cạn chén suông
Bờ vai ai tựa như dường thân quen
Chênh chao phố ngả nghiêng đèn
Liêu trai thơm sợi tóc em ảo huyền.
Bồng con đứng tự bao giờ,
Mỏi mòn đôi mắt, ngóng chờ người đi.
Bâng khuâng từ buổi biệt ly,
Chập trùng xa tít thấy gì nữa đâu?
Cỏ thơm đã mọc lối về
Lá xanh mơn mởn
Cơn mê dậy thì
Nụ hường khua động làm chi
Để ta đếm mãi
Chu kỳ xuân ơi!