Một ngày êm ả bình yên
Tôi đi tìm ở cái miền ngược xuôi
Chợ đông phố cũng đông người
May còn thấy mấy nụ cười nhà quê
Tìm đâu bãi thấp đồi cao
Rừng xanh núi đỏ nơi nào thấy con?
Tháng năm thân mẹ héo mòn
Cạn khô nước mắt chờ con không về
Trăng vàng soi tỏ lòng ta
Duyên thơ lắng đọng đượm đà yêu thương
Nét son in dấu dặm trường
Niềm vui cuộc sống tỏa hương đất trời
Ăn quả nhớ người trồng cây
Xướng vui hạnh phúc có ngày hôm nay
Nhớ ơn công đức cao dày
Của bao liệt sỹ tháng ngày trường sinh
Mười năm đằng đẵng chiến trường
Cha mang theo nỗi nhớ thương vơi đầy
Từ đôi vai mẹ héo gầy
Trong veo ánh mắt thơ ngây con nhìn
Ở đâu cũng đất cũng trời
Ta về với lại sông Sồi cùng nhau
Quẩy cong đòn gánh hai đầu
Nhẹ vai năm tháng dãi dầu đi qua
Anh là bộ đội thương binh
Chạnh lòng trước một thân hình đơn côi
Đôi chân khuyết tật kém người
Gánh mưa đội nắng cuộc đời gian nan
Ba người trong tổ tam tam
Đều là binh nhất quân hàm như nhau
Ngôi sao trên mũ đội đầu
Xanh xanh áo lính tươi màu cỏ cây
Quê hương hai tiếng thân thương
Chở che đùm bọc vấn vương suốt đời
Trưa hè vọng tiếng ru hời
Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru .
Ta là ai?
Ai là ta?
Hỏi trời, hỏi đất, hỏi ma, hỏi người
Hỏi Phật rồi hỏi Chúa trời
Thu về tán lá hoe vàng
Mưa buông nhè nhẹ, lòng càng xốn xang
Cung đàn ai thả xa vang
Lúc khoan lúc nhặt như đang thầm thì
Đi tìm chút của để dành