Bạt ngàn bia mộ vô danh,
Chiều vương chút nắng tìm anh nơi nào ?
Chắp tay TÂM niệm... lệ trào
Mỏi mong em khoẻ lại vào TÌM ANH
Thu nhầu sương quyện non thanh
Chèo khua sóng biếc chiều chênh trăng ngà
Gió từ… huyễn mộng trong hoa
Thuyền tâm gối bến đường qua thật gần.
Giữ cho em những lãng quên
Những khi qua vội bên thềm thương yêu
Dáng xưa còn đó diễm kiều
Đường quen phố lạ, một chiều lang thang
Cấm Giang mấy lở mấy bồi
Tuổi thơ tôi có khoảng trời thương yêu
Bờ đê khi nhạt nắng chiều
Bạn bè đuổi bắt con diều đứt dây
Ngậm ngùi thắp nén hương …đau
Khói bay se giọt lệ sầu chiều đông
Có người vợ trẻ ngóng trông
Thương chồng chinh chiến nay không trở về
Đón anh về lại quê nhà
Anh đi. Đi mãi không về
Hàng nghìn... đau xót... vô danh
Khói hương man mác vòng quanh... lên trời
Xanh ngày, xanh tuổi đôi mươi
Hàng hàng... ra trận... nối đuôi... đội hình
Một thời xuân sắc như ai
Một thời gái đảm thay trai trên đồng
Nửa năm cũng một đời chồng
Trường Sơn ngày ấy chú không trở về
Bên thân gạo đỏ đầu làng
Chỉ mình ta với mênh mang nỗi niềm
Mong chiều mắt tháng Ba nghiêng
Khói sương mùa cũ ngược thiêm thiếp về…
Những hôm gió mát trăng ngà
Trốn tìm hai đứa vỡ òa thấy nhau
Thế mà xa đến bạc đầu
Hi sinh bạn ở nơi đâu. Hỡi Trời !
Chiến tranh tuy đã lùi xa
Nhưng còn để lại bao nhà nỗi đau
Con giờ nằm ở nơi đâu
Mẹ tìm mẹ gọi không câu trả lời