Thuyền về neo đậu bến sông
Cho dù nước lớn nước ròng làm ngơ
Bão dông dội sóng xô bờ
Khoét sâu bên khuyết, câu thơ nửa vời!
Làng ơi nghi ngóp là làng
Đồng ơi trắng xóa mênh mang là đồng
Thôi còn chi nữa mà mong
Lũ chồng lên lũ ong ong đất trời
Nhìn đâu cũng thấy ý thơ
Lúa vừa chín tới vàng mơ khắp đồng
Vịt đàn lội trắng dòng sông
Trời xanh vài áng mây hồng nhởn nhơ
Thời gian phai bạc má hồng
Em không có chồng ngơ ngác thơ tôi
Ai người đào núi nung vôi
Trồng cau cau cỗi để ôi vườn trầu?
Chút tình vương vấn chờ mong
Chút thương dấu kín ánh trong mắt ngời
Chút yêu say đắm lòng người
Chút quý chan chứa tình đời sắt son
Câu thơ ai gửi cho thu
Sao tôi lại thấy hình như có mình
Lời ca ai gửi “mái đình”*
Mà xôn xang sóng biển tình xa ngân
Sáng nay qua trấn Đông Bình
Người văn hóa, phố văn minh rộng dài...
" Mình về đường ấy với ai?"
Ta về HƯƠNG ĐẠI. ĐẠI LAI đang chờ
Cùng là người Việt da màu
Chung tay chia sớt cho nhau tấm lòng
Chút tình gánh bớt long đong
Xin trời ngưng bão cầu mong an bình.
Hang sâu, động lạ vòng vo
Cây xanh tháp cổ, tím giò phong lan
Rêu phong vách đá, gió ngàn
Áo phao du khách đỏ, vàng mặt sông
Hiền ngoan ấy thật mới là
Trời sinh vốn tính người ta thế rồi
Đưa hương khoe sắc với đời
Khoan thai nhỏ nhẹ nói lời nết na
Chắc gì gạo nấu thành cơm
Chắc gì hành - mỡ là thơm nức nhà
Mê sao một đoá dã quỳ
Vàng lên như nắng rực
khi cuối mùa
Tên em như thật như đùa
Nửa hiền từ lạ nửa chua ngoa đời