Trăng khuya gác mái hiên nhà
Lối về quạnh vắng khó nhòa bóng em?
Thương mong ai vạch lằn biên
Cánh chim lạc chốn bưng biền dặm xa!...
Vườn quê trái chín tròn xinh
Cây khoe dáng lá thả mình đong đưa
Sen hồng quyện sắc nắng trưa
Hương quê đất trộn vị xưa cỏ vườn
Dẫu Thu qua, Đông tới rồi
Vẫn vui vẫn nở nụ cười trên môi
Tâm trong sáng trí thảnh thơi
An nhiên, tự tại tựa nơi cửa Thiền.
Vẫn là cô tấm dịu hiền
Quê mùa nền nã làm duyên dịu dàng
Đôi ta cùng ở một làng
Cùng đi một lối vội vàng chi em
Ta về bẻ nửa câu thơ.
Trao mùa Thu nửa bơ vơ đợi chờ.
Bâng khuâng lòng dạ ngẩn ngơ.
Một mùa Đông lạnh hững hờ bước sang.
Một bông hoa tặng một người
Một ánh mắt với nụ cười làm duyên
Phố Hiến say
Một trời thơ
Ngàn năm chim Lạc sắc cờ tung bay
Hồn dân tộc
Ngấm men say ...
Từ bùn và máu thủa ngày hồng hoang
Đời anh sóng gió lênh đênh
Bến em mùa chướng chênh vênh đâu bờ
Trên đầu hai mái bạc phơ
Gặp nhau nhắc chuyện tuổi thơ… xót lòng.
Sắc xanh trải khắp nơi nơi
Tình cây, tình đất, tình người chứa chan
Qua bao năm tháng gian nan
Chè thành bầu bạn muôn vàn yêu thương
Thẫm lòng màu tím hoa mua
Bên lưng Tam Đảo gió lùa lạnh vai
Sẽ về núi Cốc cùng ai
Mùi hương chám chín ngày mai xa rồi
Thuyền về neo đậu bến sông
Cho dù nước lớn nước ròng làm ngơ
Bão dông dội sóng xô bờ
Khoét sâu bên khuyết, câu thơ nửa vời!