Mấy trăm năm giữa đất trời
Bão giông cây thị vẫn tươi xanh màu.
Xưa nghèo loạn lạc thương đau
Ngọt ngào dành trái dịu sầu ngát thơm
Ru cho giàn mướp ra hoa
Su su sai quả, đàn gà lớn mau
Bà ru cho nở hoa cau
Cho chuối ra bắp, cho rau xanh vồng
Khi trẻ anh ít làm thơ
Tuổi cao rồi mới ngu ngơ cả ngày
Thơ thẩn trong cả giấc say
Cựa mình trong chiếc chăn dầy lẻ đôi
Bồi hồi chiều ấy đò ngang
Mắt anh bắt gặp mắt nàng mơ xa
Chênh chao bên bến về qua
Mắt em lại gặp thiết tha mắt chàng
Ông ngồi trên cháu đôi chân
Ôm ông cũng được ít lần nữa thôi
Rồi đây xa khuất núi đồi
Có dâng sữa ngọt nước nôi cũng thừa
Cái nhìn rớt ở đầu thôn
Mọc cây si để… dại, khôn nhỡ nhàng
Trộm yêu thầm nhớ bẽ bàng
Ngấm ngầm gửi ước cho nàng…hư không.
Son hồng làm đỏ làn môi
Em hồng đôi má nên tôi phải lòng
Chờ em giá lạnh qua đông
Ngỡ là em đã phải lòng người ta
Đã thôi cái ráng mỡ gà
Đã quên hương vị quả Na, quả Bòng
Đất cày phơi trắng trên đồng
Nước không còn ngập dòng sông quê nhà
Hành quân qua lại Cao Phong
Đi xa lại nhớ nặng lòng để say
Cam vàng ai đã trao tay
Nghĩa tình sâu nặng đong đầy mến thương
Nằm đưa ru những cánh diều
Nghiêng nghiêng tiếng sáo trong veo lưng trời
Kẽo cà, tiếng võng ru tôi
Hát ru mát lạnh giữa nơi trưa hè
Ra sông nhìn nước đục ngàu
Biết là phía núi mưa đau cánh rừng
Sóng trào lên mặt rưng rưng
Nhìn bao cành củi chưa từng nở hoa!
Muôn vì sao sáng lung linh
Soi cho hai đứa chúng mình đêm nay
Lạc vào hoang động tỉnh say
Cùng bao hoa lá cỏ cây... mơ màng