Nụ cười em giọt nắng đông
Lung linh toả sáng má hồng em ơi.
Ngắm em lòng dạ chơi vơi
Làn môi lúng liếng còn phơi nụ hồng.
Đi tìm một nửa của mình
Ngây thơ em đã vô tình đánh rơi
Qua đi đã nửa cuộc đời
Trời thu một nửa cái thời thanh xuân
Đã say đã khát khao nhiều
Cùng nhau thả một cánh diều ước mơ
Cháy lên một khúc tình thơ
Tiếng yêu vẫy gọi thẫn thờ hồn hoang
Ngang trời một ánh sao sa
Điều em vừa ước có là ta không?
Mơ hồ chắp áng mây bông
Thuyền tình lướt sóng mênh mông Ngân Hà
Một thời khói lửa đùn mòn
Vượt ngàn năm để vuông tròn địa dư
Miền Trung ngày ấy - bây chừ
Đầu thai sau trước thực hư đọa đày
Cùng em về thành Cổ Loa
Chắp tay hoài niệm, hương hoa đượm sầu
Bàn thờ công chúa Mỵ Châu
Thương thay pho tượng không đầu đứng bên
Vẫn còn đây nét hồn quê
Cho ta nhặt lại câu thề đánh rơi
Đây rồi tiếng mẹ à ơi
Bên nôi thức trắng ru hời đêm đông
Kiến Giang nước lững lờ trôi
Nhớ người đại tướng một đời vì dân
Người như một ánh trăng ngần
Sắt son chung thuỷ ngàn lần tiếng thơm
Thẫn thờ bấm đốt ngón tay
Rối tung tóc xõa vai gày trước hiên
Chìm vào giấc mộng triền miên
Đâu đây thoáng bóng người hiền trong mơ
Dấu sắc cười nói huyên thuyên
Không như hồi ấy... cái duyên đậm đà
Dấu hỏi, ta chấm hỏi ta?
Bây giờ em mất thật thà... bởi ai?
Một mình đếm giọt Cafe
Để quên mệt nhọc bộn bề lo toan
Bạn đâu...rượu tứ trà tam
Đắng thì giữ lại ngọt san sẻ rồi
Ông Trời ngó xuống mà xem
Có khao khát dựa vào đêm nghĩ liều
Phấn không lên nét mỹ miều
Son không tô hết ráng chiều đơn côi