Có tâm, có tầm, có năng lực lục bát mới phản ánh hiện thực xót đau như thế, hy vọng câu thơ động đến tâm can tất cả mọi người. Chất của Văn Thơ Vùng Mỏ thường như thế. May cho tôi lần lục qua trang 1 vào trang 2 gặp một bài hay, xúc động cõi lòng mình. KÍNH CHÚC TÁC GIẢ SỨC KHOẺ ĐỂ SÁNG TÁC NHIỀU
Tôi xin chân thành cảm ơn bạn Dương Phượng Toại, Trần Thị Lợi, người bạn rất quý từng sống ở Quảng Ninh, đồng thời cảm ơn tất cả các bạn thơ xa gần đã đồng cảm và chia sẻ với bài thơ "Lão mù ra phố xin ăn" của tôi. Lời cổ cổ vũ động viên của các bạn giúp cho tôi thêm yêu thơ lục bát và mở rộng giao lưu bằng hữu khắp mọi miền Tổ quốc
Đại diện lucbat.com tại Hải Phòng chúc mừng nhà thơ Vũ Tư lần đầu có bài đăng trên lucbat.com. Chúc nhà thơ cùng gia đình vui khỏe, thường xuyên quan tâm đến thơ Lục bát!
CHIA SẺ CÙNG TÁC GIẢ: Cũng là cái sự xưa nay Quê giờ thành phố tiếc ngày chưa xa Thương ai con mắt mù lòa Lá vun góc phố ngỡ là còn quê.
Tôi sững sờ khi đọc bài thơ này. Đây là một bài thơ hay của nhà thơ Vũ Tư mới sáng tác. Ông là một nhà thơ của Hội VHNT Quảng Ninh, mới chuyển về Hải Phòng theo con cháu. Ông đã xuất bản nhiều tập thơ. Thơ ông nặng về phản ảnh nỗi niềm nhân thế, số phận con người. Bài thơ này thực sự gây xúc động tiếp theo một loạt bài của ông viết về số phận người nông dân oằn mình lên trong thời đại đổi mới đang như cơn lũ cuộn xoáy vào các làng quê. Xưa đây đồng đất mỡ màu Bây giờ nhạc sex vò nhàu không gian Bon sai khép kín lối làng Đêm đêm yến tiệc sao, trăng quay cuồng. Cơn lũ phát triển ấy không chỉ đang phá vỡ hình thể, hình thái làng mà còn đang làm khuyết mòn, mất đi những thuần phong mỹ tục ngàn đời. Ở làng quê tôi ngày xưa người ta thường dành những công việc nhẹ nhàng cho người mù kiếm sống như nghề thổi kèn đám ma, nghề đan lát rổ rá, nông cụ, ngư cụ... họ có cái gậy câu cơm để sống đỡ phần nào vất vả cậy nhờ con cháu. Nhưng bây giờ, cơ chế thị trường cạnh tranh tràn ngập làng quê. Người sáng, thanh niên khỏe cũng lao đi làm nghề thổi kèn đám ma tranh cướp cả phần việc của người mù. Người mù bị mất việc. Cộng thêm nữa, lâu nay dân gian kiêng kỵ, ít chuộng người mù, nhất là các đại gia, nhà giàu, họ kỵ người mù đến nhà hoặc giúp việc. Do vậy, hình ảnh ông già ra phố xin ăn trong thơ Vũ Tư là hình ảnh rất thực trong khung cảnh nông thôn biến động hiện nay. Ông lão mù ra phố, phải gồng mình lên để: Lão mù vun đống lá vương Đốt lên xua đuổi đêm sương lạnh lùng... Nhưng thân gầy, tuổi tác già nua làm sao có thể gồng nổi Bầu trời xẹp dưới tấm lưng Nhạc cao ốc đổ rợn từng ngõ quê. Bài thơ để lại trong ta nhiều suy ngẫm. Mọi người ở cuộc đời này ơi, đừng đan cái sọt đặt vào tay người già, người mù để rồi rất có thể mai kia con cháu chúng lại đặt cái sọt vào chính tay mình!
Trần Trọng Tâm - lapphuongte@yahoo.com - ĐT: 0973676756 - Thị trấn Liễu đề, Nghĩa hưng, Nam Định (Ngày 29/07/2010 07:54:25 PM )
TRẮNG TAY Bon sai đong tiếng chim gù Hạt sương đếm bước lão mù bơ vơ Làng ta bỗng chốc vật vờ Đất thành dự án , người giờ trắng tay Trần Trọng Tâm