Thứ sáu, 31/10/2014,


Cố trần tục để thanh tao kiếp người (07/12/2011) 
 
HỌC QUÊN ĐỂ NHỚ
 
Học quên để nhớ cho nhiều
Học hờn giận để cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để có đôi
Học ghen là để cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để dại khờ
Học già dặn để ngây thơ thuở nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê.
 
Đặng Vương Hưng
 
 
Nghệ sĩ ưu tú Thanh Thanh Hiền
 
 
 
Gần đây, trên một trang mạng, bài thơ này đã được một blogger bình luận khá sâu sắc, cùng với nền âm thanh là lời ca của Thanh Thanh Hiền rất mượt mà thể hiện bài thơ được phổ nhạc. Ấn tượng với bài thơ và bài bình cùng bài hát, tôi cũng muốn nói thêm đôi lời về bài thơ này.
 
Về những gì mà bài thơ thể hiện, đơn giản chỉ là những cặp câu thơ đối ý về  sự học: Học thế này để đạt được thế kia! Cứ cách ấy, bài thơ có thể còn nói được nhiều hơn nữa về cái sự học (và như vậy, tiện thể nói luôn, cái tựa đề “Học quên để nhớ”  chưa “ôm” được nội dung toàn bài thơ).
 
Song, cũng không thể đòi hỏi "bản thống kê" dài hơn, mà chỉ như vậy cũng đủ cho một bài thơ lục bát! Trước hết, những cặp câu thơ ấy chứa đựng những nỗi niềm:
 
Có điều chi mà thi nhân phải "học quên để nhớ". Nỗi niềm ấy dâng lên tột đỉnh, nên nhà thơ buộc phải "cố trần tục để thanh tao kiếp người"; đến phải "mải mê học khóc cho cười"? Phải chăng, đó là “cười ra nước mắt"? Nghe sao xa xót quá chừng!
 
Một số bìa sách tái bản của tập thơ "Học quên để nhớ"
 
 
Một khía cạnh khác, là tư duy triết luận của "Học quên để nhớ” - tưởng thế này mà hóa ra thế kia: Quên - hóa ra là nhớ; tưởng sắc sảo, hóa ra dại khờ; nghĩ là hờ hững mà lại đam mê!... Sự vật là vận động không ngừng, luôn luôn phát triển và chuyển hóa lẫn nhau! Trạng thái tâm tư-tình cảm con người cũng vậy!
 
Về hình thức thể hiện của bài thơ, rõ nhất là lối gieo vần mượt mà của thể lục bát. Mặt khác, đó là cách thể hiện sinh động của nội dung bài thơ "mang tính thống kê". Không phải cặp câu nào cũng y chang cái khung ngôn từ “học thế này để đạt thế kia" như kiểu “học quên để nhớ”, mà là biến hóa, chuyển đổi rất sinh động, linh hoạt của ngôn từ, song vẫn giữ được tinh thần “học... để...” của bài thơ.
 
 
Cảm ơn nhà thơ Đặng Vương Hưng về “Học quên để nhớ”. Bạn đọc cùng người viết bài này không cần học quên, nhưng vẫn nhớ mãi bài thơ của anh!
                                     
Mai Thanh
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Xuân Ngọc - nguyenxuanngoc661939@gmail.com - 01677225720 - Hiệp Sơn Kinh môn Hải Dương  (Ngày 01/03/2014 20:51:25)

HỌC QUÊN ĐỂ NHỚ

(Đặng Vương Hưng)

Học quên để nhớ cho nhiều

Học hờn giận chẳng ai yêu dại khờ

Có người sắc sảo học đòi

Cho nên sống kiếp lẻ loi tầm thường



Tôi thì mong học yêu thương

Nhưng đời ghen ghét biết đường nào yêu

Ai càng xa cách bao nhiêu

Thì tôi gần lại nói lời thiết tha



Học ngây thơ để nua già

Sao tôi học mãi vẫn là ngẩn ngơ

Cõi trần học để thanh tao

Học xong như giấc chiêm bao chẳng còn



Mải mê học khóc trẻ con

Không cười mà khóc để trong kiếp sinh

Xuân Ngọc

Các bài khác: