1. Vài nét về tác giả:
Tác giả Phạm Tự tên thật là Phạm Văn Tự
Quê quán: Thái Hồng - Thái Thuỵ - Thái Bình
Hiện ở Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang
Nghề nghiệp: Giáo viên
Trình độ chuyên môn: Cử nhân Sư phạm Toán học
Hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh Hà Giang
Email: thcsts@gmail.com; ĐT: 0919760699
Tác phẩm đã xuất bản:
- Sắc xuân (Thơ) do Hội VH-NT Hà Giang xuất bản năm 2012.
Cảm nhận về thơ: “Thơ là xúc cảm của tâm hồn, là tiếng nói tự trái tim… Trong thơ có “hình bóng” – số phận cuộc đời mình trong đó”.
2. Thi phẩm lục bát:
NGƯỜI ĐI…
Chiếc cầu ao vẫn nghiêng soi
Người xưa đã có một thời... ở đâu?
Cá buồn chẳng muốn đớp câu
Nước thầm lặng nước xanh mầu chơi vơi!
Hoa xoan trắng tím rụng rơi
Thì thầm mặt đất... bồi hồi chân ai?
Hư không tiếng gió thở dài
Rụng rơi... rơi rụng ngóng hoài vô hương...
Ngẩn ngơ cây bưởi góc vườn
Hoa cười chúm chím vô thường đơn côi
Tình chi hương sắc rối bời
Mở ra khép lại đợi người chốn xa...
Bậc thềm rêu... vắng chân qua
Mỏng manh hiu quạnh cửa nhà khép treo
Lược gương bụi phủ nhiễu điều
Vấn vương hình bóng sớm chiều ngóng trông!
Xuân sang... nhớ để trong lòng
Láng giềng khuya sớm má hồng gửi trao
Nợ nần đất rộng trời cao
Tình còn hay mất... chốn nào... Người đi?!

EM…
Em là mây áng ngọt ngào
Trăng thu cuối tháng khát khao đêm rằm…
Nhả tơ thầm lặng kiếp tằm
Thương thay phận kén… xa xăm bến bờ
Thả hồn vào những giấc mơ
Biển chao sóng cuộn lời tơ rối bời
Thuyền tình phiêu bạt xa khơi
Đa đoan duyên nợ… lả lơi kẽ nào?
NHẶT GOM DĨ VÃNG
Bao năm trở lại thăm quê
Cỏ gà xanh mọc sườn đê đâu rồi
Mơ tìm nỗi nhớ chiều rơi,
Nụ hôn bỏ ngỏ…, khôn nguôi nỗi buồn!
Mỏi tìm dấu vết chân son
Em - tôi chung lối sớm hôm đi về
Cầu ao giếng nước tỉ tê
Hẹn hò mưa nắng đậy che đã mờ…
Đường đời hình bóng ước mơ
Một thời khao khát đếm đo ngỡ ngàng
Gần xa trăng gió mênh mang
Tháng năm bươn trải… địa đàng hư vô…
Phong trần cát bụi hoang sơ
Nhặt gom dĩ vãng bến mơ cuộc đời!
ƯỚC AO…
Gặp nhau tuổi đã vào thu
Mà tình cứ ngỡ mới như xuân nào…
Nồng nàn say đắm gửi trao
Thẹn thùng e ấp nôn nao… thẹn thùng!
Vấn vương ngấn lệ rưng rưng
Tiếc hoài xuân ấy ngàn trùng cách xa
Ước ao ao ước… giá mà…
Sớm khuya thưa dạ một nhà thương nhau
Vấn vương duyên thắm tình đầu
Tuổi mùa thu chín trao nhau xuân nồng…
CÁT…
Bơ vơ… hạt cát trùng khơi
Lạc trong sóng gió đất trời mênh mông
Mỏi mòn mưa nắng bão giông
Ngậm ngùi khuya sớm nỗi lòng đầy vơi
Cát là phận cát mà thôi!
Lặng thầm đâu dám nửa lời thở than
Biết đâu trong cát có vàng…?
Ngời hoa hạnh phúc dịu dàng lời thương
Cát… đời mắt nhớ vấn vương
Giấc mơ say... có trải đường ai đi...

CHIỀU THU LÁ RỤNG
Chiều buông khí lạnh se se
Hồn thu day dứt thầm nghe đất trời!
Hững hờ chiếc lá nghiêng rơi
Thế là đã hết một thời tươi xanh!
Tháng năm hái nụ vin cành
Gần xa quen lạ mún manh giữa đời
Cầu cơ cơm áo kiếp người
Hương tàn sắc nhạt ngậm cười xót xa!
Nỗi niềm thương nhớ quê xa
Lời thề trăng gió nhạt nhòa đầy vơi
Tình xưa tiếc nuối xa vời
Đường xuân lỡ bước một đời dở dang.
Phận đời đếm tấc đo gang
Chiều thu lá rụng lệ tràn đắng môi!
Phạm Tự